Phần nợ ròng này xác định bởi công thức:
(Vay và nợ thuê tài chính ngắn hạn + vay và thuê tài chính dài hạn - Đầu tư tài chính ngắn hạn)
Nếu (Nợ ròng/ VCSH) <1 thì được xem là DN có rủi ro về nợ thấp, và ngược lại càng lớn hơn 1 thì rủi ro về nợ càng cao.
Giải thích vì sao ko lấy Nợ Phải Trả mà chỉ lấy nợ ròng?
Trong nợ phải trả nó có nhiều mục mà ko được xem là rủi ro ví dụ như phải trả người bán hay người mua trả tiền trước, cái này nó là Chiếm dụng vốn của thằng khác, mặt nào đó nó là lợi thế ko phải rủi ro. (hôm nào đó sẽ đăng bài về Khoản phải thu cái này cũng rất quan trọng để biết ND nó mà giáo thế nào)
Nợ ròng chính là khoản vay của DN, khoản này mới chính là khoản cần xét rủi ro hay ko, vì vay thì luôn phải trả lãi, mà nếu nó quá lớn trong cơ cấu vốn thì sẽ là 1 dấu hiệu để nhận biết rủi ro.

[Vay nợ: áp lực chi phí tài chính hay đòn bẩy tài chính tuyệt vời]
Báo cáo tài chính của doanh nghiệp chia là 2 cấu phần luôn luôn bằng nhau: 1. Tài sản và 2. Vốn chủ sở hữu + Nợ
Như vậy hiểu nôm na thì tài sản của doanh nghiệp được cấu thành (được funding) từ Nguồn vốn chủ sở hữu của doanh nghiệp (chính là tiền các cổ đông góp vào) và các khoản Vay nợ thêm từ các bên liên quan khác (nợ phải trả đối tác, vay ngân hàng, phát hành trái phiếu ...). Tài sản của doanh nghiệp có thể là tài sản sinh lời, hoặc tài sản không sinh lời. Ví dụ doanh nghiệp có tài sản là 1 toà nhà nhưng không cho thuê, không có dòng tiền thì tài sản đó là tài sản không sinh lời. Hoặc doanh nghiệp đầu tư mua máy móc, vật liệu nhưng dịch bệnh đơn hàng ngưng trệ, đối tác dừng mua hàng dẫn tới hoạt động sản xuất kinh doanh phải tạm dừng lại thì đống tài sản đó được đánh giá là không có khả năng sinh lời.
Do vậy, một doanh nghiệp có đem lại nhiều lợi nhuận hay không được đánh giá từ tài sản của ông doanh nghiệp đó. Các doanh nghiệp trong các ngành nghề sẽ có các cơ cấu tài sản khác nhau, ví dụ doanh nghiệp bất động sản thì sẽ có hàng tồn kho là quỹ đất, doanh nghiệp sản xuất, chế biến chế tạo thì phải đầu tư máy móc, nhà xưởng, công nghệ. Doanh nghiệp bán lẻ thì phải đầu tư thương hiệu, cửa hàng, hàng hoá, doanh nghiệp vận tải thì đầu tư phương tiện, ô tô, tàu thuyền ...
Việc đánh giá 1 doanh nghiệp thực chất là đánh giá việc ông doanh nghiệp đó phân bổ nguồn vốn và vay nợ vào các tài sản như thế nào, và các tài sản đó sinh lời như thế nào.
Có những doanh nghiệp có sở hữu quỹ đất rộng lớn, vứt đấy bao nhiêu năm không sinh lời, tuy nhiên vào sốt bất động sản thì giá đất nó tăng lên thì tài sản của doanh nghiệp cũng tự dưng được tăng lên tương ứng thì giá cổ phiếu cũng auto tăng lên. Hoặc khi thịt lợn bị thiếu hụt, giá thịt lợn tăng lên thì các doanh nghiệp có tài sản là lợn sẽ được hưởng lợi.
Do vậy việc đầu tư chứng khoán luôn gắn liền với các hoạt động, diễn biến của nền kinh tế và xã hội.
1 trick trong đầu tư mình hay sử dụng đó là tìm các doanh nghiệp có vay vốn ngân hàng nhiều. Tại sao lại vậy?
Thứ nhất, doanh nghiệp đứng ra vay vốn ngân hàng chưa cần biết ông doanh nghiệp làm ăn như thế nào, dự án như thế nào, nhưng đã có ông ngân hàng đứng ra cho vay, tức là đã có 1 bên chuyên nghiệp (ngân hàng) verify cái dự án và tài sản của doanh nghiệp đó hộ cho mình (thẩm định tín dụng)
Thứ hai, doanh nghiệp đứng ra vay vốn ngân hàng nó cũng như đòn bẩy tín dụng, cũng giống như các bạn đầu tư chứng khoán thôi, tài sản 10 đồng lãi 20% là được 2 đồng.
Doanh nghiệp vốn 10 đồng vay ngân hàng 20 đồng mang đi đầu tư/ làm ăn lãi 20% là được 6 đồng, trả lãi ngân hàng 10% là 2 đồng, và mang về 4 đồng (lãi gấp đôi phương án không vay vốn). Do đó, khi bạn mua các doanh nghiệp như thế này là đã auto có người chìa mặt ra dùng đòn bẩy hộ cho bạn, trường hợp xấu bạn có thể bán tống bán tháo cổ phiếu đi, nhưng chủ công ty là người ta phá sản và ngân hàng có 1 cục nợ xấu :)))
Còn nếu thuận lợi thì cổ phiếu sẽ tăng phi mã khi các tài sản của doanh nghiệp bắt đầu "sinh lời" (thực ra đến lúc rõ ràng các tài sản, rõ ràng các dòng tiền thì giá cổ phiếu đạt đỉnh và lúc đó là lúc chốt lời rồi)
Ảnh minh hoạ: BCTC Bamboo Capital - BCG
0 comments:
Đăng nhận xét