• Hãy coi giao dịch là một nghề nghiệp

    bởi nghề nghiệp sẽ giúp bạn kiếm tiền, còn sở thích sẽ luôn làm bạn mất tiền

  • Đầu tư là nghệ thuật hơn là khoa học

    Mà nghệ thuật thì cần thời gian để có thể cảm thụ được. Để cảm thụ được thị trường, sẽ phải mất 3-5 năm

  • Mọi con sóng tăng giá, giảm giá của VNI đều có yếu tố vĩ mô tác động

    hiều biết vĩ mô kém rất dễ khiến bạn sập hầm

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

Một ngày của tôi không bắt đầu bằng bảng điện.

 Nó bắt đầu bằng 4 dòng tôi đã viết tối hôm trước.

Có người hỏi tôi: 17 năm đầu tư, có routine nào tôi vẫn giữ đến hôm nay?

Tôi suy nghĩ vài ngày. Routine không phải thứ tôi giữ vì kỷ luật. Routine là thứ tôi giữ vì tôi đã từng trả giá khi không có nó.

Hôm nay tôi kể routine một ngày của tôi. Không phải để bạn copy. Mà để bạn thấy: việc đầu tư đúng nó chậm và buồn như thế nào.

---

Đêm hôm trước (20:00 - 22:00):

Tôi không xem bảng điện sau 17:00. Sàn đã đóng — không có gì để xem nữa. Tôi đọc sách. Hiện tại đang đọc lại cuốn của Schwager về Market Wizards lần thứ 4.

Trước khi đi ngủ, 4 dòng:

Mã đang cầm: cơ sở mua còn đúng không? (Yes/No từng mã)

Mã đang quan sát: dấu hiệu hành động đã xuất hiện chưa? (Volume? Tích lũy?)

Thị trường chung: đang ở pha nào? (Uptrend / sideway / downtrend)

Ngày mai tôi định làm gì? (Nothing / mua mã X / chốt mã Y một phần)

Câu cuối quan trọng nhất: "Nothing" là một câu trả lời hợp lệ. Đôi khi câu trả lời đúng nhất.

---

Sáng (6:00 - 8:00):

Dậy sớm. Cà phê đen.

Không mở bảng điện ngay. Không Telegram. Không group đầu tư.

Tôi đọc lại 4 dòng đêm qua. Tôi nhìn lại 1 lần — kế hoạch có thay đổi gì không, dựa trên việc tôi đã ngủ một đêm và tỉnh táo hơn?

Lần lượt 9/10 lần — không thay đổi. Đêm qua tôi đã quyết định, sáng tôi chỉ thực thi.

7:30 — đọc tin sáng. Tin doanh nghiệp tôi đang cầm hoặc đang quan sát. Không đọc tin chung chung "VNIndex sẽ làm gì hôm nay". Mấy tin đó không có giá trị quyết định.

8:30 — mở bảng điện. Kiểm tra trước phiên ATO.

---

Trong phiên (9:00 - 15:00):

Tôi không nhìn bảng điện liên tục. Tôi check 3 lần:

9:30 — sau ATO 30 phút. Xem nhịp mở cửa.

11:30 — trước giờ nghỉ trưa.

14:30 — trước ATC.

Giữa các lần check — tôi làm việc khác. Viết. Họp. Tập thể dục.

Vì sao? Vì việc nhìn bảng điện liên tục không giúp tôi đầu tư tốt hơn. Nó chỉ tạo cảm xúc — và cảm xúc là kẻ thù của kỷ luật.

Nếu cổ phiếu chạm điểm cắt lỗ tôi đã đặt chuông tự kêu. Tôi không cần canh nó.

---

Sau phiên (15:30 - 17:00):

Đọc lại 3 mã đầu tiên trong danh mục. Cập nhật chart, kết quả kinh doanh nếu có công bố.

Viết 2 dòng nhật ký:

Hôm nay tôi đã làm gì có kế hoạch?

Hôm nay tôi có làm gì ngoài kế hoạch không? Vì sao?

Câu thứ hai quan trọng. Mọi sai lầm 17 năm qua của tôi đều bắt đầu từ một quyết định ngoài kế hoạch.

---

Routine này nhàm chán.

Đó chính là điểm.

Đầu tư không phải show truyền hình. Đầu tư không phải casino. Đầu tư là một việc làm hàng ngày — chậm, ổn định, có hệ thống.

Mỗi ngày tôi không cố làm hay hơn ngày hôm qua. Tôi cố làm đúng như những ngày trước.

Năm thứ 17, tôi vẫn đang làm cùng routine của năm thứ 5. Có lẽ sẽ là cùng routine khi tôi 60 tuổi.

Vì routine không sinh ra cho cảm xúc.

Routine sinh ra để chặn cảm xúc — để bạn còn vốn, còn quyền hành động, ở năm thứ 20.

******************

1 chu kỳ mình ở trên thị trường chỉ khoảng 20% thời gian thôi, 80% là đứng ngoài và đi chơi. Tội gì cứ phải ngày nào cũng có mặt trên thị trường? Bạn giỏi, lúc nào cũng lãi thì bạn cứ việc xuất hiện liên tục trên thị trường nhé